Chương 490

Chi phí bù thêm

Tên gốc: "Chapter 485: Contingencies"


  • GÓC NHÌN CỦA SERIS VRITRA

    Tôi đứng lặng im ở nơi như bị bao quanh bởi một bức tranh ghép từ các tinh thể đủ màu cam, tím, xanh ngọc lấp lánh ánh vàng với trắng. Sảnh Lãnh chúa trong cung điện Lodenhold này ngạc nhiên thay là một nơi khá đẹp để những người lùn thô lỗ tụ họp, nhưng tôi luôn cho rằng người lùn là một sự kết hợp thận trọng giữa hai chủ nghĩa thực dụng và lãng mạn, mặc dù chắc chắn họ sẽ thấy mô tả kiểu đó là xúc phạm.

    Quanh chiếc bàn dài chạm trổ đầy hoa văn đặt ở tâm khối tinh hốc khổng lồ này là một số người lùn đại diện cho nhiều gia tộc. Đứng đầu trong số họ là hai nhà Earthborn và Silvershale. Ngoài ra còn có ngài Virion Eralith, thủ lĩnh thực tế của những người chủng elf còn lại, nhỏ Kathyln Glayder, người đại diện về mặt ngoại giao cho quốc gia loài người tên là Sapin, và Gideon Bastius, nhà phát minh kiêm khoa học gia đứng sau sự ra đời của đội Beast Corp, vũ khí mới nhất của Dicathen.

    Cuộc trò chuyện của họ diễn ra đã khá lâu rồi mà chưa cần tôi tham gia ở mức tối thiểu. Điều này cực kỳ ổn với tôi. Người dân Dicathen đang vô cùng sợ hãi. Lũ rồng đã rút lui về quê hương Epheotus của chúng chỉ với một thông báo mau vội cho các nhà lãnh đạo thế giới này. Rất ít người bên ngoài căn phòng này biết rằng chúng đã bắt được gã Agrona Vritra.

    Alacrya đã thoát khỏi hắn ta, mặc dù lục địa này vẫn chưa biết về điều đó.

    Nhưng việc hắn vắng mặt đột ngột đã tạo ra một loạt mối nguy hiểm mới cho người dân của tôi. Việc để cho hai tên Agrona và Kezess Indrath làm suy yếu lẫn nhau nhiều hơn là điều cần thiết để duy trì sự an toàn cho thế giới của chúng ta. Tôi sợ rằng đây là một sai lầm trong kế hoạch Arthur, mặc dù tôi không thể thấy hết mọi kết cục, và chỉ có thời gian mới trả lời được. Quá nhiều công sức tan thành mây khói trong chốc lát… Tôi đã kìm nén nỗi thất vọng của mình lại trước khi nó kịp trào ra mặt. Không, có lẽ không hoàn toàn tan thành mây khói. Nhưng nếu Arthur không thể khuyên can bọn chúng, thì có khả năng lũ asura của Epheotus giờ đây trở thành mối đe dọa thậm chí còn lớn hơn trước.

    Gần cuối bàn, gã Durgar Silvershale, kẻ được quyền kế vị cha mình là lão Daglun hiện là Lãnh chúa Tộc Silvershale, đã im lặng ngẫm nghĩ được vài phút trong khi những người khác đang thảo luận về tình hình ở Vildorial. Tôi quan sát cách hắn ta hất mái tóc màu muối tiêu, gãi bộ râu mới cắt tỉa và liên tục liếc tôi bằng ánh mắt u ám, cặp mắt màu xám tro của hắn đầy vẻ sợ hãi và khinh miệt.

    Cuối cùng, hắn thốt lên: “Tại sao chúng ta không lôi cuộc chiến đến Alacrya cơ chứ?”

    Cả hội trường trở nên im ắng khi các lãnh chúa khác cùng quan khách của họ quay sang nhìn hắn.

    Tuy má đỏ ửng khi bản thân trở thành tâm điểm gây chú ý, gã Durgar vẫn ngẩng cằm lên nhìn mọi ánh mắt với vẻ thách thức. “Chúng ta đã giam giữ rất nhiều chiến binh của chúng ở đây tại Vildorial này. Như mọi người vừa mới thảo luận, số lượng tù nhân quá lớn đến nỗi chúng ta phải đào thêm hai nhà tù mới chỉ để giam hết bọn chúng. Lãnh đạo tối cao của chúng toi rồi, nhiều thế lực vĩ ​​đại nhất của chúng đã bị đánh bại. Lần đầu tiên trong suốt cuộc chiến tranh chết tiệt này, chúng ta có thể tấn công dưới vai trò kẻ mạnh!”

    Mặc dù vài người hiện có mặt liếc nhìn tôi như thể đang chờ phản hồi, nhưng tôi không được mời phát biểu, và dù cho không hẳn là có ai ngăn cản gì, nhưng việc bám víu vào vẻ lịch sự của họ lúc này thì có lợi cho tôi. Tôi đã thấy cơn tức giận và thất vọng này đang gia tăng trong người dân Dicathen suốt vài tuần qua, nhưng tôi cũng thấy được vẻ mệt mỏi và lo ngại thêm chiến tranh ở họ. Mặc dù một số kẻ có thể thúc đẩy bạo lực nhiều hơn, nhưng giờ đây, chính xác như gã Durgar đã đề xuất, cán cân quyền lực có lẽ đã nghiêng về phía Dicathen, tôi không nghĩ rằng có bất kỳ mối nguy hiểm nào với họ nữa.

    Lance Mica Earthborn ngả người ra sau ghế và hất một chân gác lên chân kia. Con mắt bằng đá quý đen nhánh của cô ta phản chiếu những tinh thể nhiều màu ở quanh chúng tôi. “Tướng Arthur đang ở Epheotus. Tướng Lance Varay đang hồi phục vết thương ở Etistin. Quân đội của chúng ta thì hốc hác và kiệt quệ sau nửa thập kỷ xung đột liên miên. Nếu tên Agrona thực sự đã bị đánh bại, thì chả có lý do gì để tiếp tục chiến tranh nữa.”

    Có một vài lời lầm bầm đồng ý theo sau lời cô ta nói, nhưng những người khác có vẻ ít chắc chắn hơn, bao gồm cả cha cô ta, Carnelian Earthborn, người có tiếng nói rất quan trọng đối với bất kỳ quyết định nào mà hội đồng đưa ra.

    “Chúng ta có những… cỗ máy này,” gã Durgar trả lời, ra hiệu về phía Gideon. “Quân đoàn Beast Corps và… anh gọi những thứ này là gì ấy nhỉ?”

    Gideon trả lời: “Bộ giáp exoform,” Mấy đầu ngón tay dính mực lướt qua cặp lông mày lưa thưa trong khi anh ta đang săm soi cái bàn này. Mắt anh ta và tôi chỉ chạm nhanh qua nhau trước khi anh ta tập trung nhìn gã Lãnh chúa Earthborn kia. “Vì Arthur không ở đây để nói chuyện—và theo chính mệnh lệnh cùng sự hỗ trợ từ cậu ấy mà Quân đoàn Beast Corps này mới được thành lập—tôi mạo muội thay mặt cho cậu ta mà lên tiếng vậy. Cậu ta sẽ không đồng ý tấn công Alacrya đâu.”

    Lão Daglun Silvershale, là lãnh chúa của gia tộc lão, giật giật bộ râu được tết lại của mình với vẻ lo lắng. “Và Arthur Leywin, một cậu bé loài người tuổi chỉ bằng nửa đứa con trai út của ta, giờ là vua của toàn cõi Dicathen rồi sao? Có lẽ ta đã bỏ lỡ lễ đăng quang của cậu ấy rồi, nhưng ta nhớ là lần cuối mình kiểm tra lại, thì cậu ta chỉ là một tướng Lance phục vụ cho đế quốc elf và chẳng là gì hơn thế cả, bất kể sức mạnh cá nhân và những gì cậu ta đã phục vụ cho lục địa Dicathen này.”

    “Chưa kể đến những lời nói dối của cậu ta về nơi ẩn náu đã khiến nhiều người phải chết,” Lance Mica thì thầm. Tôi lưu ý bình luận này và gác lại để mai sau xem xét sâu hơn. Đây là vấn đề mà Arthur cần phải giải quyết trước khi nó có khả năng trở nên trầm trọng hơn.

    Có tiếng thủy tinh kêu lẻng kẻng khi Lance Bairon Wykes chuyển tư thế đứng, tiếng đôi giày thép của cậu ta gõ lên mặt sàn pha lê mà tất cả chúng tôi đang đứng trên đấy. “Arthur không phải là vua của chúng ta, nhưng cậu ấy vẫn đại diện cho cả lục địa và thế giới của chúng ta giao tiếp với bọn asura. Nếu những gì ta biết là chính xác, thì cậu ta hiện đang ở vùng đất của chúng, chắc chắn là đang thương lượng với chúa tể của bọn chúng. Còn ai khác vào thời điểm này có thể tuyên bố đã làm được một điều như vậy không?”

    Tôi cố nín cười, đánh giá cao vẻ thẳng thắn bênh vực Arthur của Bairon, và hơn hết là vì những lời cậu ấy nói hoàn toàn đúng.

    Gideon hắng giọng. Anh ta nhìn thẳng vào mắt ngài Virion, rồi nhỏ Kathyln, và cuối cùng là lão Carnelian Earthborn. “Không, nhưng tôi nghĩ anh Durgar đúng ở một điểm: sự hiện diện của người Alacrya ở Vildorial là gánh nặng mà thành phố không thể chịu đựng được. Chỉ riêng chi phí thức ăn, thậm chí là cháo tù, có thể khiến thành phố phải khuỵu xuống trong vòng chưa đầy một tháng.” Cuối cùng, nhà khoa học già này quay sang tôi. “Tôi đề xuất, và tôi chắc chắn Arthur sẽ đồng ý, rằng cách duy nhất để tiến lên tiếp là thả người Alacrya và gửi họ về nhà.”

    Anh ấy đã trình bày luận điểm mà chúng tôi đã cùng nhau phát triển ra trong những ngày trước cuộc họp này, với nhiều vẻ mỉa mai hơn tôi mong muốn, nhưng xét đến cả người nghe lẫn địa vị của anh ấy trong số họ, tôi phải thừa nhận rằng nó có hiệu quả. Tôi để lộ một nụ cười. Không có vẻ sắc sảo hay đắc thắng, mà nhẹ nhàng và biết ơn, như thể lần đầu tôi được nghe mấy lời vừa nãy của anh ta vậy.

    Thật khó để giao tiếp đúng kiểu được, vì tôi chỉ mới được cho phép rời khỏi nhà tù vẫn còn giam giữ những người còn lại của mình, giam ngay cả những người đã chiến đấu cùng người Dicathen như Caera Denoir và Lyra Dreide. Những người lùn tỏ ra không mấy hứng thú khi nói chuyện với tôi, và thậm chí sau khi tôi được thả ra, tôi vẫn không được phép rời khỏi Vildorial để giao tiếp với các thủ lĩnh loài người.

    Ngài Virion Eralith đã sẵn lòng gặp tôi, chứng tỏ ông ấy là người hiểu biết và kiên nhẫn. Sự ủng hộ của cả Arthur và Lance Bairon đã khiến tiếng nói của ông có trọng lượng quá mức so với vị trí mà ông hiện đang nắm giữ, nhưng không còn cuộc xung đột vũ trang nào để chỉ huy nữa, và người dân của ông ấy đã bị tàn sát và phân tán rải rác. Tôi mong ông ấy sẽ giữ vững các giá trị của mình, nhưng ông ấy không có đủ sức mạnh để đấu tranh cho người dân của tôi khi mà chính người dân của ông ấy cũng cần ông ấy đến vậy.

    Nhưng chính ở Gideon mà tôi đã tìm thấy một đôi tai chịu lắng nghe để tôi cần phải nghiêng mình bàn luận. Anh ấy nhìn thấy một cách rõ ràng những vấn đề mà dân tộc của anh ta lẫn của tôi đang phải đối mặt và không hề có chút hận thù hay đau buồn nào. Đối với một người đàn ông chỉ bằng một nửa tuổi của tôi, thì anh ta khá thông minh, nhưng trên hết, anh ấy không bị gánh nặng đến từ ý thức phải đúng mực quá mức, nghĩa là anh ấy có thể nói lên suy nghĩ của mình một cách cởi mở ngay cả khi đứng giữa những kẻ có quyền lực.

    Những suy nghĩ nọ kia nhanh chóng chạy qua tâm trí tôi trong lúc im lặng sau lời tuyên bố của Gideon.

    “Chúng ta đã cố sống hòa bình bên cạnh họ rồi—”

    “—quay lại và tấn công chúng ta—”

    “—đáng bị trừng phạt vì những tội ác mà chúng đã gây ra—”

    “—muốn thấy chúng biến mất, nhưng ta không thể tin tưởng chúng được!”

    Một trong những lãnh chúa lùn nhỏ tuổi hơn, một ả đàn bà má phồng rộp với mái tóc hoa râm tên Stoyya, lên tiếng trước những người còn lại: “Và chính xác thì ai đã trao cho ông thẩm quyền được đưa ra những đề xuất tại cái bàn này?”

    Giọng nói trầm khàn, bình tĩnh của ông Virion đã trả lời: “Giáo sư Gideon đã chứng minh được năng lực của mình hết lần này đến lần khác. Ngay cả khi anh ấy không có danh hiệu chính thức sau khi Hội đồng Liên minh Tam chủng đã giải thể, anh ấy vẫn là một phần không thể thiếu trong mọi giai đoạn của cuộc chiến này. Ngay cả bây giờ, anh ấy vẫn đại diện cho một thế lực quân sự đáng kể ở Dicathen. Liệu những người mà anh ấy đại diện không được có tiếng nói nếu chúng ta muốn dựa vào sức mạnh của họ sao?” Ông ấy nhìn quanh phòng một cách bình tĩnh. Khi không có ai đáp lời, chúng tôi tiếp tục. “Nói vậy thì, tôi phải hỏi rằng: ngay cả khi chúng ta muốn thả người Alacrya, làm sao có thể gửi nhiều người như vậy băng qua đại dương trở về chứ? Chúng ta thiếu các tàu có khả năng thực hiện chuyến hành trình như thế, và khả năng dịch chuyển tức thời của chúng ta không thể sánh được với khả năng đã đưa họ đến bờ biển này.”

    “Chúng ta có thể gửi hết bọn họ vào Khu Tàn Tích,” Lance Mica gợi ý kèm cú nhún đôi vai nhỏ bé của cô ta. “Rốt cuộc thì họ cũng sẽ ra ngoài ở Alacrya thôi. Dù sao thì, nói mấy người sống sót được trong đấy ấy.”

    Ông Virion cau mày. “Nhiều người sẽ không sống nổi, nếu đề cập tới công lý mà nói thì chúng ta không có quyền quyết định ai sống ai chết.”

    Tiểu thư Kathyln Glayder chắp tay trên bàn trước mặt. “Hãy nhớ rằng còn những đứa trẻ bị giam cầm ở đây trong lúc ta đang nói chuyện, và còn nhiều đứa trẻ khác vẫn đang sống ở ngay biên giới vùng Beast Glades, chỉ còn lại những người chăm sóc không phải là pháp sư để bảo vệ chúng. Bất kỳ giải pháp nào cũng cần phải đảm bảo rằng chúng ta không trừng phạt bất công những ai không có lựa chọn nào trong cuộc chiến này cả.”

    Thấy được khoảng hở cho mình lên tiếng, tôi tiến nửa bước tới trước. Động tác nhỏ đó đủ để thu hút mọi ánh mắt về phía mình. “Nhiều người trong số những kẻ giơ vũ khí chống lại các bạn và người dân của các bạn có thể được xem là không còn lựa chọn nào khác khi tham gia cuộc chiến này. Alacrya không phải là một quốc gia mà các nhà lãnh đạo giành được sự tôn trọng từ người dân. Thay vào đó, đây là một quốc gia mà những thực thể cổ xưa và mạnh mẽ hơn ta hoàn toàn đánh giá cao việc kiểm soát người dân một cách tuyệt đối, thậm chí xác định giá trị của họ dựa trên sự trong sạch trong dòng máu của họ. Đó là một quốc gia mà bất kỳ sự thiếu tôn trọng nho nhỏ nào—thậm chí có khi chỉ là do vô ý—có thể đồng nghĩa với cái chết không chỉ đối với ta, mà còn đối với toàn bộ gia đình ta, thậm chí là bạn bè và đồng minh của ta. Có những người đã từ chối chiến đấu, và tất cả chúng ta đều chứng kiến ​​họ chết một cách khủng khiếp. Khi một vị vua thần thánh bảo ta đi ra chiến trường, là ta phải đi.”

    Tôi cúi đầu một cách trang nghiêm. “Theo lời thúc giục của cậu Arthur, các ngài đã cho phép nhiều người Alacrya sống ở Dicathen cùng với các ngài, như những người hàng xóm của các ngài. Và lòng tin của các ngài vào chúng tôi thông qua Arthur đã bị phản bội. Nhưng khi chúng tôi hành quân cùng lực lượng xâm lược tiến vào Vildorial để tìm kiếm cậu Arthur, thì không phải vì các ngài đã từng hoặc hiện là kẻ thù của chúng tôi. Tôi đã tin sẽ tìm thấy ở đây một cách để cứu càng nhiều người dân của tôi càng tốt, trong khi càng ít gây nguy hiểm cho người dân của các ngài càng tốt.” Tôi ngẩng cằm lên và nhìn với vẻ thách thức xuống các lãnh chúa và quý bà đang ngồi. “Có ai trong số các ngài có thể thành thật nói rằng mình sẽ làm khác không? Rằng, khi chứng kiến ​​phép thuật trong lõi chính người dân của mình bùng nổ và giết chết họ, rằng các ngài sẽ chỉ để họ chết thay vì tuân thủ mệnh lệnh? Bởi vì nếu các ngài có thể nói với tôi điều đó, thì có lẽ các ngài đã là một nhà lãnh đạo mạnh mẽ hơn tôi. Hoặc có lẽ chỉ đơn giản các ngài tàn nhẫn với mạng sống của những người trông cậy vào mình hơn tôi.”

    Những khuôn mặt chớp chớp mắt nhìn tôi với vẻ ngạc nhiên. Đối với một số người thì sự ngạc nhiên này nhanh chóng chuyển thành vẻ tức giận.

    “Một cái cớ biện minh thảm hại!” Gã Durgar gầm lên.

    “Bị một tên Alacrya gọi là tàn nhẫn,” một gã lãnh chúa người lùn khác khạc ra đất, bộ ria mép dày của hắn ta rung lên và lấm tấm nước bọt.

    Lance Mica nói: “Ngươi nên cẩn thận với giọng điệu của mình, ả Scythe kia,” đang ngồi trên ghế chúi người về trước, con mắt lành lặn duy nhất của cô ta nheo lại.

    Carnelian Earthborn, cha cô ta, giơ tay lên. “Thoải mái đi, Mica à. Lãnh chúa Silvershale à.” Ông ta lắc lắc mái tóc màu gỗ gụ và gãi bộ râu đồng màu. “Rốt cuộc thì, chúng ta đã mời Quý bà Seris đến đây để đại diện cho người dân của bà ấy, và đó là những gì bà ấy đang gắng làm. Về phần mình…” Ông nhìn con gái mình và một người nhà Earthborn khác có mặt ở đó, Hornfels, cháu trai của ông ta, nhìn thật lâu và đầy suy tư. “Tôi không thể nói mình sẽ làm gì trong hoàn cảnh của các người, nhưng tôi không sẵn sàng lên án toàn bộ người dân của các người dựa trên mệnh lệnh đến từ một gã chúa tể suy đồi. Nếu người lùn chúng ta cũng làm điều đấy, thì sẽ chẳng còn đủ người để chiến đấu trong cuộc chiến này nữa.” Ông ta trừng mắt nhìn lão Daglun và tên Durgar. “Hay là các người đã quên mất bọn Greysunder rồi?”

    Lão Daglun Silvershale lắp bắp. “Quên rồi sao…? Chính chúng ta là những người lãnh đạo cuộc kháng chiến, những người đã chiến đấu và từ chối khuất phục, từ chối đứng về phe… với…” Mắt lão nheo lại nhìn Carnelian, người chỉ đang mỉm cười đáp lại. “Phải, được rồi… Lãnh chúa Earthborn à, tôi công nhận quan điểm của anh.”

    Gideon hắng giọng. “Chỉ huy Virion, tôi tin là ngài đã hỏi một câu hỏi khá quan trọng trước khi cuộc họp này bắt đầu chệch hướng. Làm sao chúng ta có thể hy vọng đưa nhiều người như thế trở về lục địa Alacrya ở khoảng cách xa đến vậy? Nhờ có vị đồng minh asura của chúng ta, ngài Wren Kain IV, tôi đã có câu trả lời rồi.” Anh ta nhướn cặp lông mày mới mọc được phân nửa lên và nhìn quanh bàn với vẻ tự mãn. “Đợt tấn công cuối cùng của người Alacrya được thực hiện bằng cách sử dụng công nghệ dịch chuyển tức thời mới. Chà, tôi nói là mới, nhưng thực tế là nó gần giống nhất với những gì các pháp sư cổ đại đã làm mà tôi từng được thấy. Bất chấp chúng đã nỗ lực ngăn chặn, ta đã chiếm được một cái trong mớ thiết bị đó. Rồi thì việc đảo ngược kỹ thuật để tạo ra thiết bị bản sao hoạt động được là một vấn đề tương đối đơn giản.”

    Gã Durgar vỗ lòng bàn tay lên mặt bàn. “Thật tuyệt vời! Nó đặt chúng ta vào thế ngang bằng với khả năng tấn công bất cứ lúc nào của bọn chúng. Với tốc độ và khả năng cơ động của quân đoàn Beast Corps, chúng ta có thể—”

    “Hội đồng này không đủ thẩm quyền để gửi bộ giáp ngoại thể (exosuit) và phi công của chúng đi bất cứ đâu hết,” Gideon nạt lại.

    Khuôn mặt gã Durgar đỏ bừng như quả huyết dụ (bloodberry), nhưng cha của hắn đã lên tiếng trước khi hắn kịp phản ứng. “Rõ ràng là Hội đồng Lãnh chúa ít có can đảm đánh nhau tiếp. Durgar, tốt nhất là con nên lắng nghe, và đánh giá tính khí của những người đồng cấp trước khi đòi hỏi thêm chiến tranh và đổ máu.”

    Hàm tên Durgar nghiến chặt sau bộ râu, hắn cúi xuống bàn, không nhìn vào mắt ai cả.

    “Vậy thì dường như rằng,” Tiểu thư Kathyln nói trong lúc im lặng kéo theo sau đó, “chúng ta có phương tiện nếu chúng ta cũng có mong muốn thế. Thay mặt vùng Sapin, tôi đề nghị chúng ta làm theo gợi ý của Giáo sư Gideon. Gửi những người này về nhà. Để cho họ bắt đầu xây dựng lại nhà cửa, để mà chúng ta cũng có thể làm điều tương tự nữa.”

    Ông Virion gật đầu đồng ý. “Nói hay lắm. Thay mặt cho những gì còn lại của vương quốc elf vùng Elenoir, tôi đồng ý.”

    Trong số các lãnh chúa người lùn, hai lão Silvershale và Earthborn là những người quyền lực nhất. Họ trao đổi bằng ánh mắt, và rồi lão Carnelian trả lời thay cho tất cả. “Chúng tôi đồng ý thả tù nhân và cho phép họ trở về nhà.” Có một khoảng lặng ngắn, và sau đó, “Với một điều kiện.”

    Tôi nhìn người lùn với vẻ mong đợi; trong xung đột vũ trang, không bên nào đang ở thế thắng lại đi lùi bước mà thiếu động cơ cả.

    “Tên Agrona đã gây ra tổn hại lớn cho quốc gia Darv, và thay mặt cho hắn,” Carnelian nói với cái kiểu đã chuẩn bị sẵn bài. “Chúng tôi mong đợi sự bồi thường từ lục địa Alacrya cho tội ác chiến tranh của nơi này. Công lý nằm ở sự giàu có về vật chất, chứ công lý không nằm trong việc đổ máu.”

    “Ngài đã lấy thẳng những lời trong đầu tôi ra nói rồi,” tôi nói vội, trước khi bất kỳ ai khác kịp can thiệp. “Lục địa Dicathen đã chịu thiệt rất nhiều dưới những cuộc tấn công của tên Agrona. Có lẽ không nhiều bằng lục địa Alacrya phải chịu đựng dưới ách cai trị của hắn, nhưng quan điểm của ngài vẫn có giá trị. Mặc dù tôi không còn ở vị trí nắm giữ quyền lực chính trị và không thể đưa ra bất kỳ lời hứa nào thay mặt cho các vùng lãnh thổ ở Alacrya, nhưng tôi chắc chắn rằng ngài có thể khiến bất kỳ nhà lãnh đạo tương lai nào ở đây hiểu được ý nghĩa từ những yêu cầu của ngài, giống như tôi vậy.

    “Thực ra, tôi muốn đề nghị nhiều hơn nữa.” Giờ thì, sự tập trung của tôi lại chuyển sang ông Virion. “Mặc dù chính bọn asura chứ không phải Alacrya đã gây ra thiệt hại khủng khiếp như vậy cho vùng Elenoir, đó là một cuộc tấn công hèn nhát cũng đã cướp đi sinh mạng của nhiều người Alacrya nữa, tuy nhiên chúng tôi vẫn sẽ đề nghị công lý tương tự cho người elf. Hiện tại, biên giới với vùng Beast Glades chỉ được phòng vệ bởi các ngôi làng mà người dân của tôi lập nên ở đó. Nếu chủng elf tìm cách xây dựng lại quê hương của họ, họ sẽ trở thành con mồi cho những con quái vật đi lang thang đã trở nên táo bạo hơn trong những tháng qua. Tôi hy vọng sẽ được để lại một số người của mình ở đó, trong các ngôi làng mà chúng tôi đã thành lập, để chăm sóc vùng biên giới với Beast Glades. Có lẽ, theo thời gian, họ thậm chí có thể trở thành đối tác giao dịch với người elf, vì chúng tôi đã thiết lập được các bãi săn bắn và trồng trọt trên vùng đất hoang vu không sự sống kia.”

    Ông Virion, tay đặt trên bàn, hơi đẩy lưng vào ghế. Động tác này và đôi mắt mở to là tất cả những gì thể hiện vẻ ngạc nhiên của ông ấy. Lý tưởng nhất là tôi đi tìm kiếm một hiệp ước với ông ấy trước, như tôi đã làm với Gideon, nhưng tôi tin vào cảm giác công bằng và bình đẳng trong lòng ông ấy sẽ vượt qua lựa chọn khó khăn này.

    “Lời đề nghị giúp đỡ của cô…rất được hoan nghênh,” ông nói sau một hồi.

    Lão Carnelian cau mày sâu. “Nhưng thỏa thuận là tất cả người Alacrya sẽ được gửi trở về quê hương họ. Điều này sẽ cho phép một số người ở lại bờ biển của chúng ta, nơi họ đã từng một lần chứng minh bản thân là mối nguy hiểm.”

    “Hai vùng Elenoir và Beast Glades cách xa vùng Darv,” ông Virion bình thản nói. “Rủi ro hoàn toàn nằm ở người elf, và tôi sẵn sàng chấp nhận rủi ro đó để đổi lấy lời đề nghị hỗ trợ và bảo vệ từ Quý cô Seris cho người dân của mình khi chúng tôi bắt đầu nỗ lực hồi sinh Rừng Elshire.”

    Gã Durgar lẩm bẩm điều gì đó về sự yếu đuối của loài elf, khiến cô trợ lý của ông Virion, là một phụ nữ trung niên người elf tên Saria Triscan, nhìn hắn ta với ánh mắt lạnh lùng.

    “Chúng tôi còn có thể cung cấp nhiều hơn thế nữa,” tôi tiếp tục. “Công nghệ của Alacrya rất tiên tiến. Chúng ta sẽ chia sẻ kiến ​​thức của mình. Gã Agrona cũng chỉ là một tên asura thôi. Vẫn còn cả một quốc gia của bọn chúng ngoài kia, bất kỳ ai trong số chúng cũng có thể gây nguy hiểm cho chúng ta. Alacrya chúng tôi sẽ chia sẻ kiến ​​thức của mình, bởi vì chính thứ kiến ​​thức đó, chứ không phải dòng máu Vritra, đã khiến chúng tôi trở nên mạnh mẽ. Dicathen và Alacrya có thể đảm bảo hòa bình liên tục giữa hai châu lục bằng cách cân bằng quyền lực giữa các quốc gia của chúng ta, nhưng khi thế giới của chúng ta trở nên mạnh mẽ hơn, chúng ta cũng giúp bảo vệ chính bản thân chúng ta khỏi sự can thiệp của bọn asura trong tương lai.”

    Tôi rút ra một bó giấy da cuộn lại. Một người hầu tộc lùn cầm lấy và mang nó vòng qua bàn đến cho Tiểu thư Kathyln như tôi vừa ngụ ý. Cô bé cẩn thận cầm nó, nhìn một cách tò mò, rồi quay lại nhìn tôi với ánh mắt dò xét.

    “Tôi bắt đầu bằng một món quà giành cho tướng Lance Varay Aurae, người mà tôi tin rằng sẽ được hưởng lợi rất nhiều từ kiến ​​thức này, thứ được lấy từ pháo đài Taegrin Caelum trước khi chúng tôi chạy trốn khỏi lục địa Alacrya, với cái giá phải trả là rất nhiều sinh mạng của người Alacrya.”

    Biểu cảm của nhỏ Kathyln trở nên cương quyết hơn, cô bé gật đầu thật mạnh một cái và để tập giấy da xuống bàn rồi đặt tay lên trên theo kiểu muốn che chắn cho nó.

    “Còn giờ, trừ khi có thêm việc gì khác, thì tôi còn nhiều việc phải làm để sắp xếp cho người của mình đi xa. Giáo sư Gideon, vui lòng mang cho tôi thông số kỹ thuật của những cổng dịch chuyển này để chúng ta có thể thiết lập mốc thời gian.” Tôi đưa mắt nhìn khắp phòng, vẫn giữ thái độ tôn trọng và chuyên nghiệp. “Chỉ huy Virion. Tôi phải nói chuyện với người của mình để xem ai sẵn sàng quay lại các làng biên giới, và sau đó tôi sẽ cung cấp cho ngài số lượng.”

    Tôi quay đi, tự tin bước về phía những người lùn đứng gác chỗ cửa đang đóng. Các binh lính này giật mình đứng thẳng lên, nhìn từ chỗ tôi sang một người nào đó sau lưng tôi, rồi vội vã mở cửa.

    Trong khi tôi bước nhanh đi khắp cung điện, tôi cảm thấy có dấu hiệu mana của ông Virion theo sau, nhận thấy có độ im lặng trong bước chân của ông ấy khi vội vã bước đến cạnh tôi.

    “Ban nãy làm tốt đấy,” ông ấy khẽ nói. “Trừ khi tôi đoán sai, thì có vẻ như cô đã nhận được chính xác những gì mình đang mong chờ.”

    “Tôi đã làm những gì mà mọi nhà lãnh đạo đều làm: tìm kiếm đồng minh để ủng hộ vị thế của mình,” tôi trả lời với cùng tông giọng thấp tương tự. “Tôi hy vọng ngài không hiểu lầm. Tôi không có ý định thao túng, mà đúng hơn là tìm sự đảm bảo cho một vị thế mặc cả mạnh mẽ.”

    Ông ấy giơ tay lên và mỉm cười thoải mái với tôi. “Tôi đã đứng nhìn trò chơi này diễn ra suốt một thời gian dài rồi, nhưng khi thấy cô hành động, thì tôi càng thấy rõ hơn rằng chúng ta nên chung một phe trong những chuyện sắp tới.”

    Điều đó còn thật hơn nhiều những gì mà ngài nhận ra đấy, tôi nghĩ thế trong lòng, nhưng khi nói to thành lời, thì lúc này tôi chỉ tạm biệt ông ấy thôi.

    Cung điện đã sớm nằm phía sau lưng khi tôi bước đi với độ vững chãi và nhanh gọn về phía khu nhà tù gần nhất, vốn nằm không xa ở dưới đường đại lộ quanh co này. Những lính canh bên ngoài gần như chẳng giật giật bộ râu khi tôi đến gần, nhưng người cai ngục bên trong vội vã lấy chìa khóa và để tôi vào phòng giam.

    Suốt nhiều ngày nhiều giờ sau trận chiến kia, người của tôi bị trộn lẫn vào các phòng giam mà không hề suy nghĩ gì cả, nhiều người thậm chí còn bị giam trong các boongke được xây dựng ở căn cứ của thành phố để bảo vệ dân thường. Một số cuộc giao tranh đã nổ ra giữa những kẻ trung thành với Agrona và những người đã theo tôi ra khỏi Alacrya ngay từ đầu. Chỉ khi có sự hỗ trợ của Lance Bairon, tôi mới thuyết phục được các cai ngục tách lũ trung thành ra và nhốt chúng vào một trong những nhà tù mới đào.

    Bây giờ, phòng giam phía trên chủ yếu chứa những người ít gây nguy hiểm cho người Dicathen nhất và những người cần được bảo vệ nhất để tránh bị trả thù.

    Tôi dừng lại để chào hỏi và kiểm tra các thành viên thuộc huyết tộc Ramseyer, những người đã chịu tổn thất lớn trong trận chiến, và sau đó là các huyết tộc Arkwright. Rồi thì các huyết tộc Umberter và Frost, Bellerose và Isenhaert. Tôi chào mấy nhóc Seth Milview và Mayla Fairweather trẻ tuổi, ngắt quãng việc tụi nó đang đọc một cuốn sách cùng nhau. Một trong những người lính gác lùn đã trao cho bọn nhỏ thứ gì đó. Cái nhìn lúng túng và ngạc nhiên khi được một Scythe gọi—cho dù tôi không còn giữ danh hiệu đó nữa—giờ chỉ thoáng qua trên khuôn mặt của tụi nhỏ.

    Tôi cảm thấy có ánh mắt dõi theo và quay lại thì thấy hai người nhà Denoir là Corbett và Lenora đang chăm chú nhìn mình. Caera quay đi lúc đang trò chuyện với họ và cúi chào một cách kính cẩn. “Thưa Cô Seris. Có tin gì không?”

    Tôi ra hiệu cho con bé đi theo mình, rồi tiếp tục đi sâu vào nhà tù hơn, tìm kiếm Lyra và Cylrit. Caera không hỏi thêm câu hỏi nào nữa mà kiên nhẫn đi theo.

    Tôi tìm ra họ ở một trong số ít các phòng giam có tường kiên cố để cung cấp chút riêng tư cho những cuộc trò chuyện bên trong. Bình thường thì nó sẽ bị khóa và bị canh gác, nhưng giống như mọi phòng giam khác, nó mở cửa dẫn về phòng trung tâm, mang đến cho những người bị giam ở đây một số mức độ tự do tương đối để hòa nhập và đi lại trong khu tổ hợp buồng giam này. Ngay cả khi bọn lãnh chúa của Vildorial muốn cụp bộ còng ức chế mana vào tay mọi pháp sư Alacrya đi nữa, họ cũng chẳng đủ để dùng cho cỡ mười phần trăm tù nhân, nhưng tôi đã đặc biệt thuyết phục họ để cho Lyra và Cylrit—hai trong số những người mạnh nhất bị giam giữ sau trận chiến—được đi lại mà không cần những biện pháp phòng ngừa như vậy.

    Lyra đang ngồi khoanh chân trên giường, lưng dựa vào tường. Mái tóc đỏ rực của cô ta quấn quanh đỉnh đầu như một vầng hào quang, sáng chói trên nền đá ố bẩn màu trắng đục. Cyrlit đứng dựa vào bức tường đối diện, mấy ngón tay cái móc vào thắt lưng. Vẻ ngoài chỉn chu thường ngày của cậu ấy hơi rối bù, mái tóc bù xù quanh cặp sừng; việc bị giam cầm không phù hợp với cậu ta, và tôi biết cậu ấy rất muốn quay lại cuộc chiến, bất kể hiện trạng bây giờ có ra sao.

    Cả hai đều có vẻ nghiêm trang, như thể họ đang thảo luận điều gì đó khá nghiêm túc. Mặc dù họ đều nhìn thấy tôi cùng lúc, nhưng không ai hỏi chuyện gì đã xảy ra. Thay vào đó, họ đợi tôi nói.

    Tôi nhẹ mỉm cười với họ và thái độ của họ trở nên thoải mái hơn.

    Cuối cùng Cylrit lên tiếng: “Mọi chuyện ổn chứ?” dùng cùi chỏ đẩy người ra khỏi bức tường đang dựa.

    Tôi xác nhận: “Phải, ít nhiều gì thì cũng như mong đợi,” Tôi đóng cửa sau lưng Caera lại, rồi kích hoạt bùa chú cản âm thanh bằng một luồng mana. “Độ háo hức của họ đối với một giải pháp đơn giản đã lấn át những ham muốn thấp hèn, và với Giáo sư Gideon ở đó để cung cấp giải pháp cho mối quan tâm của bọn họ, mọi thứ trở nên khá đơn giản.”

    Lyra thở dài một hơi giữa đôi môi mím chặt. “Xin lỗi vì đã nói thế này, nhưng tôi không chắc nữa. Nếu tình hình hiện giờ mà đảo ngược lại, ai ở Alacrya sẽ thể hiện sự tử tế tương tự đây?”

    Tôi đáp lời: “Đôi điều mà cô nên nhớ cho những ngày sắp tới,” giọng điệu trở nên u ám. “Khi chúng ta bắt đầu tái thiết lại đất nước, sẽ có nhiều điều chúng ta có thể học được từ cách người Dicathen đối xử với nhau.”

    “Con không thể ngừng nghĩ về những gì đang xảy ra ở Alacrya được,” Caera nói, nửa phần như đang tự sự với bản thân.

    Tôi đưa tay ra và dùng một ngón nâng cằm con bé rồi nhìn vào mắt: “Ngay lúc này, đang có một khoảng trống quyền lực. Những kẻ trung thành với tên Agrona sẽ vật lộn để lấp đầy nó. Nhưng vẫn còn nhiều người cũng sẽ hoạt động để cải thiện quốc gia chúng ta. Việc loại bỏ tên Agrona chỉ là bước đầu tiên.”

    “Và…” Cylrit do dự. “Còn kế hoạch của chúng ta thì sao?”

    “Chúng ta sẽ phải đánh giá tình hình lục địa quê nhà.” Tôi nhìn từ Lyra qua Cylrit đến Caera, nán lại lâu nhất là ở cô bé. “Chắc chắn là xung đột vẫn chưa kết thúc đâu. Cuộc chiến sắp tới sẽ là vì chính linh hồn của Alacrya đấy.”

    Tác giả: TurtleMe
    Người dịch: Nightmoonlight


    Ghi chú của người dịch

    1. 1. Tóm tắt: Seris đi họp với người Dicathen.
    2. 2. Đã check in nghiêng (italic) từ bản gốc của tác giả.
    3. 3. Qua đoạn tự sự lần này ta đã biết được tương đối tuổi của Seris, khi nói Gideon bằng nửa tuổi cô ta. Ta cứ tính xấp xỉ tuổi Gideon là 50 đến 60, thì hiện tại Seris tuổi cỡ 100 đến 120.
    4. 4. Ver.1: Oct-26th-2024; ver.2: Oct-27th;
    Dịch giả Nightmoonlight avatar Tôi là Nightmoonlight, dịch giả online, chính trị gia online, chuyên gia QHQT online, chuyên viên phân tích online mọi vạn vật trong vũ trụ nhé 😌 Mong mọi người ủng hộ tôi! 😁
    Loading...