Vững chân dưới đất
Tên gốc: "Chapter 482: Grounded"
Lúc mặt trời ở Epheotus mọc, tôi cùng nhiều con rồng đang tụ tập quanh đài phun nước để ngồi thiền, nơi đã khiến thành phố này được đặt thành tên Everburn theo nó. Trong vài ngày đầu ở đây, tôi nhìn chằm chằm mấy con rồng và bị mê hoặc bởi vẻ đa dạng của chúng. Ở thành phố này mới khiến tôi nhận ra mình đã biết ít về thế giới của người asura đến mức nào. Tuy nhiên, với ấn Gambit Vua đang cháy trên lưng hiện giờ, tôi chỉ dùng một phần nhận thức của mình chú ý đến xung quanh và tôi làm thế nhằm đảm bảo an toàn cho mình thay vì há hốc mồm kinh ngạc nhìn lũ asura quanh đây.
Gần như mọi nỗ lực chú ý của tôi đều dồn vào đài phun nước kia. Thứ được đặt trong cái vòng tròn bằng đá rộng 30 feet kia là một lượng aether đậm đặc đến mức nó tụ lại như nước từ một cái giếng sâu sủi bọt lên. Theo người dân địa phương, cái giếng thực sự chọc thủng ranh giới của thế giới này, để cho lượng aether kia từ bên ngoài ranh giới của lục địa Epheotus thấm vào; ranh giới đấy là cõi aether. Việc tiến vào Đài phun nước Everburn là một hành động báng bổ, nhưng điều đấy chẳng ngăn được tôi xem thử liệu thần thoại có dựa trên sự thật hay không.
Từ chỗ bong bóng sủi bọt nhìn như chất lỏng kia, có những tia lửa mỏng màu tím bắn lên như mấy mạch nước phun. Chúng dâng lên cao hơn 10 feet, sau đó phai mờ dần cho đến khi chỉ còn vài feet, rồi lại dâng lên tiếp. Các kiểu dâng nước lên trông phức tạp, chúng đi kèm với một mạch nước ở tâm đài phun aether sáng rực này, mạch nước đơn lẻ này thường xuyên phụt lên cao tới 20 feet hoặc hơn phía trên đầu chúng tôi. Mỗi lần bùng lên theo kèm một lượng aether tuôn ào ra, và chính vì sự phun trào này mà bọn rồng mới tập trung lại đây để thiền định.
Lũ rồng này không thể hấp thụ được aether như tôi, nhưng dù sao chúng vẫn dùng nguồn năng lượng được tích tụ đậm đặc ở khí quyển nơi này để thiền định về các thuật vivum, aevum và spatium của chúng. Mật độ aether dày đặc ở Đài phun nước Everburn này khiến việc rèn luyện như vậy trở nên dễ dàng hơn nhiều, cũng như nó hỗ trợ cho chính quá trình nạp lại lõi ba lớp của tôi sau khi bị rút cạn đến ngưỡng sốc phản vệ.
“Lại quay lại à, con người kia, ta hiểu rồi.”
Tôi liếc nhìn kẻ đang nói, là một người phụ nữ tóc hồng, nếu mà là con người thì cô ta trông như ở độ tuổi trung niên. Có một lớp vảy bóng hơi sáng màu hơn làn da trắng ngần của cô ta, lớp vảy này bao quanh mắt và lan dọc xuống má ngay cả khi cô ta đang ở dạng người. Tôi đã nhìn thấy cô ấy ở đài phun nước này mỗi sáng, nhưng trước giờ cô ta chưa từng nói chuyện với tôi.
Tôi quỳ gối xuống cách cái vòng tròn đá vài feet trước khi tiếp lời cô ấy. “Việc thiền định của tôi có lẽ sẽ hoàn thành trong sáng hôm nay, rồi sau đó tôi sẽ không làm phiền thành phố của các người thêm nữa.” Tôi không nói rằng tôi vẫn ở đây vì tên Kezess thấy chưa tới lúc đón tôi. Myre chỉ nói rằng tôi nên nghỉ ngơi hồi phục, và khi tôi sẵn sàng, chồng bà ta sẽ đến gặp tôi.
Tôi nhắm mắt lại và vươn tới lượng aether kia, hút nó vào lõi mình. Cảm giác về nó mang lại cho tôi thứ năng lượng tươi trẻ và vẻ tỉnh táo hăng hái.
Tiếng bàn chân chai sạn chà xuống nền gạch lát đường, và có một sự hiện diện mạnh mẽ đến bên cạnh tôi. “Việc ngươi hấp thụ aether ở đây là ngọn nguồn của nhiều vẻ đắn đo trong bọn ta. Có những người xem hành động đấy là báng bổ đấy.”
Luồng suy nghĩ chính của tôi đang hướng vào trong tâm trí, tập trung vào việc hấp thụ và thanh lọc aether. Tuy nhiên, ngay cả khi chỉ dùng vài luồng tư duy do ấn Gambit Vua tách ra, tôi vẫn đủ khả năng chú ý đến ả asura này để hiểu rằng có câu hỏi ẩn trong lời nói của cô ta. “Cô muốn hiểu cảm giác của tôi ra sao khi hấp thụ aether.”
Cô ta nói: “Phải, ta muốn biết điều đó,” có chút mỉm cười trong tông giọng. “Bọn ta không thể đánh giá hành động của ngươi nếu bọn ta không hiểu về chúng, và hành động của ngươi là một loại phép thuật mà ngay cả những người lớn tuổi nhất trong bọn ta cũng chưa từng thấy trước đây.”
Có điều gì đó về sự tò mò của cô ta khiến tôi để ý. “Cô không sợ chọc giận chúa tể của mình bằng cách hỏi những câu như vậy sao?”
Cô ả trả lời: “Ta chưa hỏi gì cả mà,” Lớp vải áo cọ vào da khi cô ta nhún vai. “Chúng ta chỉ đang nói chuyện thôi, tìm kiếm một lập trường chung. Chỉ chia sẻ những gì ngươi muốn nói thôi.”
Tôi suy ngẫm về những lời lẽ cô ta nói. Tôi bị phân tâm, luồng tư duy chính đang tập trung của tôi hướng về phía cô ta, và tôi mở mắt ra thấy ánh mắt bạc lấp lánh của cô ta đang quan sát tôi một cách cẩn thận. “Cô là ai?”
Đôi mắt cô ta rung rung chỗ khóe mắt vì vẻ thích thú. “Đã nhiều ngày nay, ngươi nghỉ ngơi trong làng của ta, bổ sung sức mạnh từ đài phun nước của ta, ấy vậy mà ngươi vẫn không biết ta sao? Ta sẽ cảm thấy bị xúc phạm nếu không biết trước rằng có lý do khiến ngươi bị cách ly khỏi những thông tin như thế. Chắc chắn Quý Bà tộc Indrath có lý do của mình, nhưng bà ấy cũng không cấm ta nói chuyện với ngươi. Ta tên là Preah đến từ Tộc Inthirah, và thành phố Everburn này là lãnh địa của ta.”
Tôi cúi nhẹ người. “Quý cô Inthirah. Hãy tha thứ cho tôi, tôi đã không nhận ra mình đang nói chuyện với một quý tộc.”
Cô ta hơi bực dọc và quay lại nhìn đài phun nước, ngọn lửa màu tím kia phản chiếu lên đôi mắt bạc của cô ả. “Có lẽ xưa kia, khi Tộc Inthirah còn là chị em với Tộc Indrath, tổ tiên của ta đã nhất quyết đòi được công nhận đẳng cấp quý tộc, nhưng đã lâu rồi kể từ cái thời bất kỳ con rồng nào không thuộc tộc Indrath mà được coi như quý tộc.”
Cô ta nói mà không có chút cay đắng. Trên thực tế, tôi cảm nhận được vẻ tự hào hơn bất cứ thứ gì khác ở cái cằm nghiêng và độ uốn éo trong tông giọng của cô ấy. “Vai trò Quý cô ở thành phố Everburn của ta không đòi hỏi ta phải làm ra vẻ quý tộc mà ta thay mặt cho người dân của mình lên tiếng và đảm bảo cho sự thịnh vượng của họ tiếp diễn. Ngay thời điểm này, tìm hiểu về sự tương tác của ngươi với aether là cách ta đang làm để đảm bảo điều ấy. Còn giờ, ngươi vừa gợi ý rằng ta muốn hiểu cảm giác của ngươi ra sao khi hấp thụ aether của bọn ta và ta phải thừa nhận rằng ta muốn vậy.”
Câu phát biểu của cô ta đang bỏ ngỏ, như muốn mời tôi quay lại đoạn trò chuyện trước khi tôi bị phân tâm bởi cái vụ giới thiệu danh tính của cô ta. “Nó không khác nhiều so với cảm giác khi cô sử dụng mana. Hoặc ít nhất, không khác so với cảm giác con người cảm thấy ra sao khi sử dụng mana.”
“Nhưng còn ý chí vốn có của aether thì sao?” Cô ấy hỏi, hơi nghiêng người về phía tôi. “Ngươi không cảm nhận được sức kéo từ ý chí của aether sao?”
Tôi cân nhắc, tự hỏi liệu con rồng này hiểu được đến mức nào về bản chất thực sự của aether, giống như những gì tôi đã học được trong cục keystone kia. “Bà Myre đã giải thích rất chi tiết về trải nghiệm của loài rồng với nó. Tôi không trải nghiệm nó theo cách tương tự.”
Cô ta nói: “Lạ thật,” Mấy ngón tay cô ả lần mò theo khe trống giữa hai viên đá lát đường, và đôi mắt lơ đãng nhìn vào khoảng trống giữa hai viên gạch này. “Và dĩ nhiên điều này là lý do tại sao Chúa tể Indrath lại quan tâm nhiều đến cuộc đời ngươi. Ông ta tìm kiếm sự hiểu biết thực sự từ khả năng của ngươi.” Cô ấy lại tập trung nhìn tôi, và đôi lông mày nhíu lại thành nét cau mày nhẹ. “Truyền thuyết lâu đời nhất của bọn ta kể rằng loài rồng có thể làm những gì ngươi mô tả. Không phải vụ…hấp thụ aether, mà là sử dụng nó dễ dàng như mana.”
Tôi nói: “Chính cái lũ asura đấy đã đưa lục địa Epheotus từ thế giới của tôi đến đây,”
“Có chuyện gì không ổn à?” Preah đột nhiên hỏi. Cô ấy đã nghiêng người lùi ra và nhìn tôi như thể tôi là một con thú nguy hiểm.
Tôi đã nhận ra rằng mình đang cau có. Tôi cứ nghĩ suốt về những sự kiện đã khiến aether rút lui khỏi lũ rồng, làm bọn chúng giảm khả năng sử dụng aether một cách tự do. Rồi thì tôi cố làm phẳng các nét nhăn nhó trên gương mặt mình. “Tôi…xin lỗi. Tôi vẫn đang hồi phục sau cuộc thử thách gay go vừa rồi. Đôi khi…tâm trí tôi lang thang xao nhãng.”
Preah hắng giọng và gạt lọn tóc hồng ra khỏi mặt. “À… phải. Tất nhiên rồi. Ta sẽ để ngươi ngồi thiền. Có lẽ chúng ta có thể nói chuyện lại lần nữa. Khi ngươi đã cảm thấy ổn hơn.”
Tôi chỉ gật đầu cảm kích trước khi quay lại đài phun nước. Tôi nhắm mắt lại lần nữa và tiếp tục tập trung vào việc hấp thụ aether. Ở xa xa, tôi cảm thấy Quý cô của Tộc Inthirah kia đang rời đi.
Trong vòng một giờ, lõi của tôi đã đầy. Có điều gì đó giống như cảm giác nôn nao chếnh choáng bám víu lại từ sâu trong cơn sốc phản vệ kia, nhưng tôi chắc chắn rằng điều này cũng sẽ mờ dần đi theo thời gian. Điều hài lòng nhất là cơn nhói ngứa chỗ cái lõi bị thương của tôi đã không quay lại. Vết sẹo từ đòn tấn công của Cecilia đã lành.
Khi tôi đi qua những con phố rộng rãi của thành phố Everburn về phía điền trang chúng tôi đã ở trong vài ngày qua, ánh mắt của mọi asura tôi đi ngang qua đều dõi theo tôi. Tôi thấy mình đang nghiên cứu các dấu hiệu mana của họ, so sánh người này với người khác và rồi so với Tessia, dấu hiệu mana về em ấy luôn đọng lại trong nhận thức của tôi.
Tất nhiên, lũ asura này rất mạnh, nhưng hầu hết chúng đều kém hơn nhiều so với thằng Kezess hay lão Aldir, hay thậm chí là tên Windsom. Tụi rồng đã bảo vệ lục địa Dicathen—thằng Vajrakor, gã Charon và binh lính của chúng—cũng khá mạnh so với những con rồng bình thường đi công việc hàng ngày của chúng ở thành phố Everburn này. Những người này là nông dân, thương gia và giúp việc. Trước đây, tôi đã cho rằng mọi asura đều mạnh như tên Windsom, và mặc dù bây giờ tôi đã biết rõ hơn, nhưng vẫn thật thú vị khi thấy các asura chỉ mạnh hơn một pháp sư lõi trắng có chút xíu thôi.
Bé Sylvie hỏi: ‘Biết được điều này khiến ta có một góc nhìn khác về hoàn cảnh của họ, phải không?’ giọng cô bé như cơn gió mát thổi vào tâm trí tôi. Đan xen vào suy nghĩ của cô bé là sự tập trung vào cuộc trò chuyện giữa cô với một số con rồng khác ở đầu bên kia thành phố Everburn.
Giống như người Alacrya, họ là một dân tộc phó mặc cuộc sống cho chúa tể của mình định đoạt, tôi trả lời, đi ngang qua một con rồng trẻ, nếu xét theo tiêu chuẩn của loài người, thì trông có vẻ như không quá mười hai hoặc mười ba tuổi. Đôi mắt màu hổ phách của cô bé lia tới lui giữa tôi và mặt đất dưới chân cô bé khi cô bé cố không nhìn tôi chằm chằm nhưng không thành công. Tôi giơ tay vẫy nhưng cô bé chỉ vội bỏ đi.
‘Bố nghĩ sao về Quý cô Inthirah?’
Tôi phải thừa nhận, không chắc nữa. Cô ấy dường như có tính bảo vệ. Tính tò mò. Không đặc biệt thích ông ngoại con. Tại sao lại hỏi thế?
‘Con chỉ đang thắc mắc về điều cô ta nói. Rằng tộc của cô ấy giống như “chị em” với tộc Indrath. Thật kỳ lạ khi bà Myre giới thiệu con với những con rồng khác ở đây, nhưng không giới thiệu với cô ấy.’
Tôi suy nghĩ về điều này bằng cách dùng một luồng tư duy nhỏ hơn được ấn Gambit Vua tạo ra. Có lẽ con nên tìm hiểu về Preah nhiều hơn.
Cô bé kết khế ước cùng tôi âm thầm đồng ý.
Sau vài phút đi bộ, tôi thấy mẹ đang ngồi chỗ chiếc bàn ở cái sân nho nhỏ trước khu điền trang chúng tôi được mượn để ở. Bà ấy đặt chiếc cốc đang bốc khói xuống và mỉm cười với tôi. Vẻ mặt tuy ấm áp nhưng ẩn chứa nỗi lo lắng bên trong như con sâu chui vào quả táo. Bà ấy nói: “Arthur à,” chỉ vào chiếc ghế đối diện chiếc bàn nhỏ. “Con ngồi xuống đây với mẹ chứ?”
“Dĩ nhiên rồi.” Tôi thả mình xuống chiếc ghế được đan bằng thứ cỏ xanh dương rồi buộc vào khung kim loại. “Mọi chuyện ổn cả chứ?”
Mẹ tựa hai khuỷu tay lên bàn, chống cằm và nhìn tôi nghiêm nghị. “Không.”
Nhịp tim tôi đập nhanh hơn và tôi siết chặt nắm tay ở cạnh hông. “Có chuyện gì đã xảy ra à? Có phải là lũ rồng gây sự không? Chỉ cần nói cho con biết là ai—”
Mẹ nói: “Là con đấy, Arthur,”
Tôi há hốc mồm nhìn bà ấy. “Cái gì chứ?”
“Arthur. Art à.” Bà ấy thở ra một hơi run cả người. “Tessia cần con và con đang làm mọi cách có thể để tránh mặt con bé. Làm vậy là không đúng. Vậy là không tốt đâu.”
Tôi xoa xoa sau gáy, đẩy chiếc ghế nghiêng lên đung đưa bằng hai chân sau của nó. “Con không—”
Lông mày của mẹ nhướn lên.
“Con…không biết làm thế nào để ở bên cô ấy nữa,” tôi thừa nhận, không thể nhìn vào mắt mẹ. “Con không biết phải nói gì cả.”
Bà ấy với tay qua bàn và ngửa lòng bàn tay lên. Tôi đặt bàn tay mình lên trên tay mẹ, và bà ấy siết chặt những ngón tay tôi. “Cô gái đó đã trải qua một điều gì đó không thể diễn tả được. Cơ thể của cô bé— phép thuật của cô bé—đã bị tước đoạt khỏi cô bé. Cô bé trở thành tù nhân trong chính thân xác của mình. Và cuối cùng khi cô bé lấy lại được cơ thể, phần lõi cô bé đã biến mất. Cô bé đã xém chết.”
“Con đã cứu được em ấy rồi,” tôi nhẹ nhàng chỉ ra.
Mẹ tặc lưỡi. “Nhưng khi làm như vậy, cơ thể cô bé đã trải qua một sự thay đổi. Cô bé không biết cách sử dụng lõi mới của mình, và cô bé bị mắc kẹt ở một nơi xa lạ mà chẳng có ai ngoại trừ con để hy vọng hiểu cho hoặc giúp đỡ, và con đã dành nhiều ngày cố gắng đến bất cứ nơi nào ngoại trừ chỗ cô bé ấy.” Bà ấy thở dài, siết chặt tay tôi nốt lần nữa rồi tựa lưng vào ghế. Chỉ sau khi nhấp một ngụm trong cốc, bà ấy mới tiếp tục: “Arthur à, con là người mạnh mẽ nhất mà mẹ từng biết. Con có thể xử lý được một chút lúng túng ngại ngùng này.”
Hơi nóng rực lên mặt và tôi cảm thấy má mình đang đỏ bừng. Tất nhiên là bà ấy đúng. Tôi đã hành động như một đứa trẻ con vậy.
‘Ngay cả mấy cơn thảm họa biết đi cũng thi thoảng cần lời khuyên từ mẹ chúng đấy,’ Regis chêm lời thêm vào.
Mặc dù trong đầu tôi đang có vài luồng tư duy cùng cân đối các chủ đề khác nhau cần phải nghĩ ngợi, nhưng tôi đã cẩn thận tách chúng tránh xa khỏi mối liên kết tâm trí giữa tôi với Regis. Cậu ấy đã được giao nhiệm vụ trông chừng Tessia và tôi không muốn nhìn thấy em ấy đang vật vã khổ sở thông qua con mắt của cậu ta.
Tôi đứng lên, đi vòng qua cái bàn và cúi xuống tựa trán mình vào trán mẹ. Tôi thở phì ra: “Cảm ơn mẹ,”
Bà ấy hỏi: “Có mẹ để làm gì cơ chứ?” vờ bực tức nhưng không giấu nổi nụ cười mỉm. “Arthur à, mẹ không thể nói cho con biết về lâu dài thì có chuyện gì sẽ xảy ra cả. Có lẽ con và Tessia thực sự đã trải qua quá nhiều chuyện để có thể… bên nhau theo kiểu lãng mạn.” Tôi lùi ra, nhăn mặt trước vẻ lúng túng của mẹ. Bà ấy đánh vào cánh tay tôi với kiểu đùa giỡn. “Nhưng cô bé ấy là người bạn lâu năm nhất của con trên đời này và cô bé đang cần con.” Nụ cười của mẹ hóa sắc bén hơn thành một vẻ gì đó tinh nghịch. “Cần con xuất hiên, cần con dẫn dắt. Chứ không cần những múi cơ bắp gợn sóng của con nhé.”
“Mẹ à,” tôi rên lên, vội đi về phía cửa. “Con rút lại lời cảm ơn ban nãy à nhé.”
Bà ấy quát: “Không, không cho mày rút!” mắng mỏ tôi với vẻ giễu cợt.
Vén rèm sang một bên, tôi bước vào căn nhà rồi dừng lại tức thì, vẫn đang vật lộn với mấy lời trêu chọc từ mẹ và bất ngờ khi thấy mình gần như mặt sát mặt với Tessia.
Nhỏ Ellie nói: “Em nghĩ tụi em đã nghe thấy giọng anh ở ngoài,” lao tới chỗ tôi và giữ lấy tấm rèm đang đung đưa nhấc sang một bên. “Bọn em định đi ăn gì đó trước khi tập luyện chiều nay. Anh đi cùng với tụi em đi!”
Regis lon ton chạy qua chỗ chúng tôi đứng và ra khỏi cửa, đuôi vẫy vẫy. “Chàng công chúa à, tôi biết chúng ta không cần ăn, nhưng ít ra thì tôi thực sự rất thích ăn đấy!”
Em Tessia miễn cưỡng rời mắt khỏi người tôi và nhìn Regis. “Công chúa à?”
Tôi lắc đầu. “Thôi đừng có hỏi.”
Em ấy nói: “Ồ, được rồi,” mặt xịu xuống. “Ừm thì, anh không cần phải đi cùng bọn em đâu, em biết anh đang bận…”
“Thực ra, anh đã, ừ thì…” Tôi ngập ngừng, đầu óc trống rỗng. Tôi nhận ra mình đã quên tiếp tục truyền aether vào ấn Gambit Vua. Không có nó, suy nghĩ của tôi trở nên chậm chạp và thiếu mạnh mẽ. Tôi nhẹ lắc người, nhận ra cặp mắt của nhỏ Ellie đang dõi theo sau lưng mình. “Ý anh định—đúng hơn là, ý anh là, anh đã mong chúng ta có thể…làm việc cùng nhau. Về vụ lõi của em. Ý anh là giúp em hiểu về nó rõ hơn.”
“Ồ!” Đôi mắt Tessia mở to và em lùi một bước. “Dĩ nhiên rồi. Em không đói lắm, em có thể tập luyện bây giờ.”
Nhỏ Ellie nói: “Anh vừa nói là anh đang đói cơ mà,” Tôi quay lại nhìn con bé, nó đang trừng mắt nhìn tôi dữ dội. “Anh Arthur Leywin à. Đừng ép chị ấy tập luyện mà bỏ bữa trưa.”
Tessia nói: “Em sẽ kiếm gì đó ngay đây để nuốt thật lẹ,” quay người và bước nhanh vào bếp. “Ellie, em cứ đi ăn đi!”
“Ôi, thôi được rồi, thế em ăn trưa một mình vậy,” Nhỏ Ellie lặng lẽ càu nhàu, hất tay lên trời và để tấm rèm bị thả buông xuống ngang lối vào.
“Ơ này, thế còn tôi là ai đây, khúc gan bị băm nhỏ à?” Tôi nghe thấy tiếng Regis nói từ ngoài sân khi cậu ta đi theo em gái tôi. “Không ai muốn dành thời gian với tôi à?”
Tôi không còn nghe âm thanh của họ đang lời qua tiếng lại nữa khi tim tôi đang đập vang lên thành tiếng trống bên tai. Tôi theo em Tessia vào bếp và vờ không nhìn khi em ấy đang nhanh chóng ăn vài lát bánh mì phết bơ và mật ong. Em quay lưng về phía tôi và tôi không nghĩ em ấy nhận ra tôi đang có mặt ở đây. Khi em ấy sắp sửa quay lại, tôi lùi ra khỏi bếp và đứng đợi.
Khi em ấy bước ra đến góc quẹo gian bếp, tôi không khỏi cười khúc khích.
Em sững cả người, hai bàn tay lúc này đang đưa nửa chừng lên mái tóc định vuốt nó thành lọn ra sau lưng. “Sao thế?”
Tôi bước tới, phủi phủi vụn bánh mì trên mép miệng em ấy. “Em trông chẳng giống công chúa lắm đâu khi mà ăn uống bừa bộn như vậy.”
Một bên lông mày sắc nét của em hơi nhướng lên khi em ấy rút chiếc khăn tay ra và chấm nhẹ vào khóe miệng. “Em sẽ phải cẩn thận hơn, vì em đâu còn là công chúa duy nhất ở đây nữa.”
Tôi bất ngờ bật cười và nỗi căng thẳng tan biến.
“Vậy thì, anh đã có kế hoạch gì chưa?” Lông mày em thậm chí còn nhướng lên cao hơn nữa. “Trừ khi cuộc nói chuyện về vụ huấn luyện vừa nãy chỉ là cái mẹo để giữ em ở trong nhà một mình thì…”
Tôi nghẹn cười lại, và trong giây lát tôi chợt nghĩ tới sức nặng từ nỗi căng thẳng tràn về có thể đè bẹp mình. Nhớ lại những gì mẹ đã nói, tôi cố hết sức để nhún vai. Tôi chỉ cần có mặt ở cạnh em thôi. “Anh nghĩ, chà, giờ em đã lõi trắng rồi, em nên học cách bay thôi. Đó là việc mở rộng sức mạnh tự nhiên của em, thứ sức mạnh được cung cấp từ nguồn dự trữ mana đã mở rộng và tăng cường độ hòa hợp với…chuyển động của mana…” Một nụ cười chán nản nở trên khuôn mặt mình khi tôi xoa xoa sau gáy. “Xin lỗi. Nghĩ lại thì, có lẽ em không cần một bài giảng về lý do tại sao giờ mình bay được đâu nhỉ.”
Tôi không thể đọc được biểu cảm trên gương mặt Tessia. Đôi mắt em nhìn vào tay tôi như thể cô ấy đang cân nhắc nắm một bên, nhưng sau một lúc thì em đi ngang qua chỗ tôi đứng, tiến về phía cửa. “Em hiểu cách các tướng Lance bay, và cách nhỏ Cecilia bay, nhưng có lẽ kiến thức về lý thuyết này sẽ giúp em hiểu được cách để mình có thể bay.”
Tôi đột nhiên ước rằng mình có thể đảo lùi thời gian lại như đã làm với cục keystone kia, tôi chậm rãi bước theo em ra ngoài nắng. Mẹ, Ellie và Regis đã đi rồi.
“Có một khu vườn yên tĩnh ngay dưới con phố đằng kia,” Em Tessia nói mà không ngoái lại nhìn tôi.
Chúng tôi bước trong im lặng, đi ngang qua một căn nhà cao ba tầng trải dài ra trông gần như mở tung ra giữa trời, rồi qua một ngôi nhà tranh nhỏ hơn có cái ao trước mặt tiền mà bên dưới đầy những con cá vàng lấp lánh, rồi tới mấy cái khung xương nhà trơ trụi dường như đã bị dỡ bỏ và hiện đang được xây lại—à, giống như đang được mọc lại—bởi hai con rồng. Cử động của bọn chúng làm trồi tảng đá trắng từ dưới mặt đất lên trông cứ như xương sườn của một con mãnh thú to lớn nào đấy.
Em Tessia dừng lại vài giây để xem họ làm việc. “Nó giống như…phô diễn phép thuật mỹ miều vậy.”
“Ừa, nó khá ấn tượng thật đấy.”
Em lại nhìn tôi với vẻ biểu cảm khó hiểu, rồi đi tiếp. Chúng tôi lách qua một khoảng trống trên hàng rào cao phía bên phải và thấy mình đang ở trong một khu vườn có tường bao quanh. Hàng chục loại hoa khác nhau mọc lên, tất cả đều lạ lẫm với tôi. Một số bông chuyển động, bề mặt bông hoa xoay theo hướng chúng tôi cứ như hướng dương xuôi về phía mặt trời. Vài mùi hương gồm các vị vừa ngọt vừa đắng đang chồng chập vào nhau.
“Em có biết bông nào trong số chúng không?” tôi hỏi vì chỉ muốn có điều gì đó để nói.
“Không, nhưng chúng rất đẹp,” em ấy nói đều đều kiểu đang nhận xét thực tế. “Em đã mong ai đó có thể đến và tình nguyện dạy em về hệ thực vật ở Epheotus, nhưng cho đến nay lũ rồng vẫn né tránh em.”
Tôi nhớ lại cuộc trò chuyện trong thành phố với quý cô kia mới hồi sáng sớm hôm nay. “Anh đoán điều đấy do Myre gây ra. Hoặc chính xác hơn là do tên Kezess. Anh không chắc tại sao chúng ta vẫn ở đây. Hoặc là hắn đang cố ý để ta lo lắng một hồi, hoặc hắn ta đang muốn chúng ta biết được gì đó trong khoảng thời gian chúng ta ở đây. Nếu không chúng ta sẽ ở đâu đó trong lâu đài của hắn. Có lẽ là ở căn nhà gỗ của Myre, nơi anh đã ở khi bà ta huấn luyện anh hồi trước chiến tranh.”
Tess nói: “Nơi đây dường như giống sống một cuộc đời khác nữa,” Em dừng lời như thể mất cảnh giác trước lời mình vừa thốt lên. “Em đoán, với anh thì có thể không phải thế. Vì anh đã sống hai kiếp rồi.”
“Theo một cách nào đó mà nói, thì em cũng vậy mà,” tôi nhẹ nhàng nói, cúi xuống trước một búp hoa màu tím có thân dày. Nó có một quầng khí aether nhẹ bao quanh. “Em đã sống cuộc đời của Cecilia bên cạnh cô ta.”
“Vậy là giờ em đang ở kiếp thứ ba à?” Em ấy đưa tay vuốt qua bông hoa màu hoàng kim. Những hạt phấn lấp lánh bay lên không trung, vo ve quanh cánh tay em như một đàn ong, rồi quay lại tụ vào bông hoa ban nãy phồng lên. “Em hơn anh rồi đấy nhé.”
“Nếu em tính cả trong khối keystone, thì anh đã sống hàng chục cuộc đời và còn chứng kiến hướng diễn biến của vô số cuộc đời nữa.” Những lời này thốt lên mà chưa cân nhắc kĩ, và rồi tôi cảm nhận được tác dụng của chúng tức thì.
Liếc ngang qua vai, tôi thấy em Tessia đứng bất động, mắt đang dán chặt vào một điểm nằm giữa hai luống hoa.
Em nhẹ lắc người rồi đứng thẳng dậy. “Thế điều đó khiến anh hiện giờ đã bao nhiêu tuổi? Vài trăm tuổi? Vài ngàn? Có vẻ như giờ anh giống asura hơn con người.”
“Có lẽ thế. Nếu tổng tuổi đời của anh sống trên Trái Đất và ở đây đại diện cho tuổi thật của trí óc anh, thì có lẽ thời gian anh ở trong khối keystone cũng nên tính luôn.”
Tessia nhìn tôi buồn bã, lông mày rũ xuống, môi bĩu môi tái nhợt. “Arthur, em xin lỗi. Em biết là ta đã hứa với nhau, nhưng em không nghĩ em có thể ở bên một người hơn mình vài nghìn tuổi được.”
Tôi bật cười thành tiếng, và em đáp lại bằng một nụ cười chân thành. “Anh chỉ yêu cầu em đừng quyết định vội vàng, thưa Công chúa Eralith.”
Em ấy đảo mắt chán chường. “Lại vụ công chúa nữa rồi. Anh gọi em là Tess đi, hoặc Tessia hoặc…có lẽ, là cưng ơi. Gọi kiểu gì cũng được ngoại trừ gọi công chúa, hoặc đổi lại là em lấy tên Regis đặt để gọi anh đấy.”
Tôi giơ cả hai tay trời lên. Tôi nói: “Xin người, hỡi công… à quên, Tessia à,” vẻ lắp bắp, “gọi gì cũng được ngoại trừ cái tên đó.”
Em ấy giật giật mấy cọng tóc màu xám thép của mình, nó gần như óng ánh màu bạc trong ánh sáng dịu nhẹ ở khu vườn này. “Thôi, được rồi. Sau khi giải quyết vụ xưng hô xong, giờ chúng ta sẽ bắt đầu bài học bay của anh dạy chứ?”
Tôi di chuyển đến một bãi cỏ nhỏ nằm giữa những bông hoa, những con đường và các rãnh nước. Ngồi xuống với tư thế khoanh chân, tôi ổn định tâm trí và tập trung vào lõi của mình cùng lượng aether đặc quánh trong không khí nơi đây. Em Tessia ngồi đối diện và bắt chước tư thế của tôi.
“Bay không giống như niệm phép,” tôi bắt đầu nói, nhìn vào mắt em Tessia. “Em sẽ không định hình mana trong tâm trí mình, giao cho nó mục đích và điểm đến. Thay vào đấy, khả năng cảm nhận mana vốn đã được nâng cao và khả năng điều khiển mana trong khí quyển bao quanh người theo cách gần như vô thức mà em có được thông qua việc chuyển sức mạnh từ lõi bạc sang lõi trắng sẽ cho phép em tạo ra lực đẩy khi mana bên ngoài nâng đỡ cơ thể em. Điều này trước khi đạt đến lõi trắng vẫn có thể làm được bằng sự rèn luyện và kiên nhẫn, nhưng dù có là một pháp sư cấp cao có lõi bạc cũng sẽ bị rút cạn mana ở lõi chỉ trong giây lát.”
“Thật kì lạ. Cecilia đã dành ra rất nhiều thời gian để bay, nhưng thật khó để so sánh cách cô ta dùng khả năng của mình với cách em dùng.” Tessia ngước lên trời. “Cô ta chỉ đơn giản là…bay thôi. Mặt khác, Nico đã sử dụng một phép phong thuật để mang cậu ta bay như thể đang ngồi lên một cỗ xe vô hình.”
Tôi đã biết về các khả năng của Nico, chúng được thực hiện nhờ một cây trượng mà dường như là do cậu ấy tự thiết kế. Thật đáng tiếc vì cây trượng đã bị phá hủy trong trận chiến kia. Tôi tin chắc rằng lão Gideon và Emily sẽ thích nghiên cứu về nó đấy.
“Đừng cố kiểm soát mana và định hình dạng cho nó ở quanh em như thế,” tôi nhẹ nhàng cảnh báo. “Thay vào đó, đơn giản cứ nghĩ đến việc trồi lên trên không khí. Áp ý chí như thế đi, giống Cecilia đã làm vậy. Em không có được khả năng bẩm sinh như cô ta đâu, nhưng em hẳn phải có sự hiểu biết sâu rộng của cô ấy về mana. Sử dụng nó đi.”
Chúng tôi ngồi yên và im lặng một hồi lâu. Mana xoay tròn quanh Tessia, nhưng em ấy không động đậy, không nổi lên. Tôi đã suy nghĩ cả về việc lần đầu học bay sau khi thăng lên giai đoạn lõi trắng và việc học bay lại sau khi nhận được sự thấu hiểu sâu rộng hơn về ấn Gambit Vua. Rồi thì tôi cân nhắc kích hoạt ấn godrune này lên để suy nghĩ kĩ hơn về hướng mà em Tessia cần phải rèn luyện, nhưng có điều gì đó đã cản trở tôi lại.
Thay vào đó, tôi giữ im lặng. Đây là cuộc hành trình của em ấy. Tôi… chỉ cần có mặt cạnh bên thôi.
Một phút trôi qua, rồi thì năm phút. Sau gần mười phút, em mở mắt ra. “Em không hiểu tại sao mình lại không thể làm được. Em đã từng bay trước đây rồi mà.”
Tôi đứng dậy và chìa tay ra với em. “Anh thử gì đó được không?”
Em ấy nắm lấy tay tôi và kéo người đứng dậy, lòng bàn tay ấm áp của em áp vào lòng bàn tay tôi. “Dĩ nhiên rồi.”
“Giang hai tay sang hai bên hông,” tôi hướng dẫn khi di chuyển đến đằng sau em ấy đứng.
Tessia liếc qua vai nhìn tôi khi em ấy làm theo chỉ dẫn. Nâng thân em lên bằng chỗ hai cánh tay của em ấy, hai chúng tôi bắt đầu bay lên không trung. Cánh tay em căng cứng khi nhận dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể lúc bị nhấc lên khỏi mặt đất.
“Đừng tập trung. Hãy cảm nhận đi. Hãy cảm nhận làn gió mát, không khí ấm áp và lượng mana luôn hiện hữu bao quanh.” Chúng tôi đang bay lên cao hơn khỏi mặt đất. Tôi cảm nhận được mana đang khuấy động do sự nỗ lực của em, nhưng nó vẫn chưa thật đúng. Giải phóng một phần aether của mình ra, và thông qua đó, tôi kích đẩy cho mana di chuyển xung quanh Tessia, đẩy người em ấy và tạo lực nâng. “Như thế này này.”
Đột nhiên sức nặng của người em trong tay tôi giảm đi. Tôi thả tay ra, vẫn đỡ người em nhưng không còn chịu sức nặng từ cơ thể em nữa.
Một cơn rùng mình căng thẳng lan khắp người em ấy. “Đừng buông em ra,” em nói không kịp thở, giọng run rẩy vừa phấn khích vừa lo lắng.
“Anh vẫn ở đây mà,” tôi nói trấn an khi em ấy đang trôi đi xa khỏi cú chạm của tôi. Chầm chậm, tôi dần đáp xuống đất.
Một cơn gió nhẹ thổi làm tóc em tung bay và hơi đung đưa lưng. Em bật ra một tiếng cười khúc khích lo lắng. “Em nghĩ…em nghĩ mình đã sẵn sàng để tự thử nó.”
Tôi nói: “Quay lại sau lưng nhìn đi,” lén giấu nụ cười của mình.
Chầm chậm sau đó, em ấy quay lại. Một nét nhăn mặt xuất hiện trên lông mày của em khi em ấy nhìn thẳng về phía trước rồi nhìn xuống thấy tôi dưới đất. Một tiếng thở hổn hển thoát khỏi môi em, và mana chống trụ quanh em trôi đi. Rồi em ấy rơi xuống.
Tôi bước tới và nhẹ nhàng đỡ lấy em ấy trước khi em chạm đất. Môi tôi rung lên vì kìm nén vẻ thích thú. “Tess à, em đã làm rất tốt. Thật sự đấy. Đó là—”
“Ừa, làm tốt lắm, Công chúa Tessia à,” một giọng nói vang lên từ gần đó.
Đôi mắt Tessia mở to khi em nhìn thứ gì đó ngang qua bờ vai tôi. Cô ấy nhanh lùi một bước khỏi chỗ tôi và vuốt phẳng lại váy. Tôi không cần quay lại cũng biết ai vừa nói.
“Đi nào, Arthur. Đã đến lúc chúng ta thảo luận về những sự kiện gần đây.”
Aether chạy ào từ lõi tôi vào ấn Gambit Vua. Không đủ để kích hoạt toàn diện ấn godrune này và triệu hồi ra vương miện ánh sáng, nhưng đủ cho phép suy nghĩ của tôi chia thành nhiều luồng riêng lẻ. Tôi nhanh chóng tính toán cách tốt nhất để giải quyết cuộc chạm trán này.
Vén một lọn tóc rối màu xám thép ra sau tai Tessia, tôi bước tránh khỏi chỗ em đứng. “Có vẻ như chúng ta sẽ phải tiếp tục bài học này sau. Có lẽ bé Sylvie có thể chỉ dẫn thêm cho em khi anh vắng mặt.”
Từ đầu bên kia thành phố này, giọng nói của cô bé kết khế ước với tôi vang lên trong tâm trí. ‘Ba Arthur à, hãy cẩn thận đấy.’
“Ta đã mong cháu mình sẽ ở cạnh ngươi,” thằng Kezess nói từ phía sau tôi. Không gian bắt đầu cuộn lại quanh tôi, và trong khoảnh khắc tôi có thể nhìn thấy cả khu vườn lẫn không gian bên trong tòa tháp của tên Kezess, nơi có chứa Con đường Thấu thị. “Nhưng chẳng hề gì. Sau này sẽ có đủ thời gian cho việc đó.”
Chú phép dùng bằng aether này run rẩy ngừng lại trước lời kêu gọi của tôi, và căn phòng trơ trụi bằng đá kia mờ dần khi tôi thoát khỏi sức mạnh của tên Kezess, ghìm người mình vững chân dưới đất khu vườn ở thành phố Everburn này. Chỉ khi đó tôi mới quay lại nhìn tên chúa tể loài rồng kia, nhận ra cái nhíu mày nhẹ của hắn. “Tại sao chúng ta không bay nhỉ? Núi Geolus ở khá gần đây và tôi muốn được khám phá thêm vùng đất này của ông.”
Tác giả: TurtleMe
Người dịch: Nightmoonlight
Ghi chú của người dịch
- 1. Giải thích tên chương: “ground” động từ tạm hiểu là giữ ghim lại một chỗ, với máy bay thì không bay được, với tàu bè thì là mắc cạn. Chương này chữ “ground” lập lại vô số lần từ lúc nói chuyện với Preah cho đến dạy bay cho Tess, nhưng “Grounded” thì ám chỉ việc Kezess định dùng thuật aether dịch chuyển Art đến chỗ khác nói chuyện, nhưng lần này Art có vẻ như trên cơ nên không làm Kezess dịch chuyển được, bị ghim lại một chỗ và Art đề xuất là vừa bay vừa nói chuyện như ở cuối chương.
- 2. Tóm tắt: Tessia học bay.
- 3. Đã check in nghiêng (italic) từ bản gốc của tác giả.
- 4. Ver.1: Sept-1st-2024;